
Bạn tôi à, khi bạn kể cho tôi nghe nụ hôn đầu đời của một người con gái, bạn nói rằng đó là mối tình đầu và bạn rất hạnh phúc, khuôn mặt bạn hiện lên những nét cười tôi cũng vui cho bạn và cảm thấy trong lòng mình nhẹ nhàng thế nào.
Bạn tôi à, lúc bạn nói bạn chia tay người cũ và có những cái đuôi bám theo bạn rất gét, bạn gét vì người bạn cần thì không đến còn những người đến bên bạn thì bạn chưa cần, đôi mắt bạn buông lơi theo cảm xúc, bạn không còn cười nữa, không còn nói nhiều nữa, không còn muốn cho tôi biết bạn đang buồn....lúc nào cũng vậy, bạn luôn giấu nỗi buồn cho đến khi không chịu đựng nổi rồi bung tung tóe như hoa tàn, với tôi bạn như người điên.... điên giống tôi.
Bạn tôi à, lúc bạn nói bạn mệt mỏi khi gánh trên vai nhưng niềm tin và hy vọng của gia đình, bạn mệt vì đôi mắt của cha mẹ nhìn mình một cách tự hào, bạn chỉ muốn làm người bình thường, bạn không muốn gồng mình, nhưng tôi đã nói với bạn, sống không phải cho riêng mình bạn à. như thế mà bạn đã sống rất tốt, ít nhất là cho đến bây giờ.
Bạn tôi à, tất cả những nỗi đau như vậy bạn đều tưởng như không vượt qua nỗi, nhưng rồi bạn đã vượt qua, mọi thứ đã trôi đi nhẹ nhàng và hạnh phúc lại căng tràn trong mỗi chúng ta thôi. Tôi không hứa ở bên bạn mãi mãi, nhưng khi nào bạn cần một bờ vai để gục đầu lúc mệt mỏi, một bàn tay lúc lạnh giá trong tim, một cái ôm cho bạn yên lòng thì có tôi đây bạn nhé!
Cố lên nhé bạn tôi ơi!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét